Trên bàn làm việc nhỏ của Baek Seong-hyeon, đống giấy ghi chú dày đặc nhưng cậu vẫn không thể tập trung vào nó. Ánh mắt mờ ảo của cậu lạc đà vào hình bóng của Ji Yu-hwan, thi sĩ khiếm thính với vẻ đẹp tinh khôi và vẻ lạnh lùng khó lường. Mỗi lần gặp gỡ, cảm xúc của Baek Seong-hyeon dường như bùng cháy, nhưng đồng thời cũng đẩy anh vào sự tự ti và lo lắng về chính bản thân mình.
Ngày nào cũng vậy, khi Baek Seong-hyeon đến phòng học, Ji Yu-hwan luôn xuất hiện ở đó với một cuốn sổ tay dày đặc ghi chú. Những gì anh viết, những gì anh cảm nhận, tất cả đều tạo nên một lớp vỏ bọc bí ẩn xung quanh linh hồn của anh. Baek Seong-hyeon mong muốn khám phá sâu hơn về người đàn ông lạnh lùng này, nhưng sự khép kín và xa cách ngăn cản anh tiếp cận.
Một buổi tối muộn, khi đèn lẻ loay hoay treo lủng lẳng đèn đọc sách, Baek Seong-hyeon nhận được một tin nhắn từ Ji Yu-hwan. "Gặp anh ở công viên vào thứ Bảy này lúc 6 giờ chiều." Câu chữ ngắn gọn nhưng ẩn chứa một thách thức khó lường, một màn giao thức chốt quan trọng đánh dấu sự chuyển biến lớn trong cuộc đời Baek Seong-hyeon.
Đến ngày hẹn, cả hai người ngồi trên băng ghế đá lạnh lẽo, lá cây rơi bay lên khắp nơi tạo nên một bức tranh tuyệt đẹp của sự lặng yên. Ji Yu-hwan lặng lẽ nhấn nút và chiếc máy nghe sẽ kỳ diệu cho mình xuất hiện. Tiếng nhạc dương cầm điệu mộc, ngọt ngào như dải lụa bạc, rộng lớn và êm dịu như vòng tay ấm áp của mùa xuân. Baek Seong-hyeon không thể tin nổi vào những dòng cảm xúc tràn ngập trong lòng anh, nhưng vẻ lạnh lùng của Ji Yu-hwan dường như đang tan chảy với giai điệu của niềm vui và hy vọng.
Và từ đó, mối tình đơn phương của Baek Seong-hyeon dần trở nên rực rỡ hơn bao giờ hết, như một bức tranh tinh tế được vẽ lên từ những nét cộng hưởng của hai trái tim đang hòa quện vào nhau, mang lại cho họ niềm vui và sự khát khao mãnh liệt tìm hiểu về nhau từng ngày.