Trên bàn tay của Mu-won, cầm trọn một bức tranh học sinh đi học với một tấm áo Judo. Anh chằm chằm vào nó, nhìn từng chi tiết như muốn khắc sâu vào tâm trí. Đôi mắt nghi ngờ, muốn tìm ra câu trả lời cho bí ẩn mà Tae-gyeol mang theo, nhưng càng suy nghĩ anh càng cảm thấy mệt mỏi. "Tại sao cậu lại nhớ tôi?", Mu-won tự hỏi.
Trong khi đó, tại quán cafe yên tĩnh, Tae-gyeol hồi hộp chờ đợi đồ uống của mình. Sự cảm thấy lạ lẫm trước nụ cười ẩn dụ của Mu-won cứ hiện về trong đầu cậu. "Tôi phải làm sao đây? Liệu Mu-won có ý đồ gì?", Tae-gyeol nắm chặt tay, hồi tưởng về khoảnh khắc giáo viên so sánh anh với Mu-won, như một trò đùa của số phận.
Và rồi, khi Mu-won bước vào quán cafe, không ai trong số họ có thể ngờ được sự thật đằng sau đôi mắt lấp lửng kia. "Mu-won, tại sao cậu lại quan tâm đến tôi như vậy?", Tae-gyeol hỏi, giọng phát ra hiếm hoi. Bất ngờ hơn nữa, đáp án từ Mu-won khiến cả hai bất ngờ.
"Vì cậu có mùi... của người anh trai tôi, người tôi đã mất ở một vụ án mạng 5 năm trước." Đoạn lời tâm sự khó nói ra đã thay đổi tất cả. Cả Tae-gyeol và Mu-won bắt đầu hiểu rõ hơn về nhau, về những đau khổ và miscommunication từ quá khứ. Và từ đó, một mối quan hệ hài hước, đầy ý nghĩa và khoan dung bắt đầu nảy nở giữa họ, với sự hiểu biết và chia sẻ.