Trong tiếng vang của những bước chân lấp ló trên tuyết, Giselle đứng bên cửa sổ phòng học nhìn ra phong cảnh băng giá vô cùng hùng vĩ. Ánh nắng chiếu qua tấm kính tạo ra những dải sáng rực rỡ, nhưng trong lòng nàng lại chỉ còn u tối và cô đơn.
Bỗng dưng, tiếng cười của Rensley vọng lên từ dưới tầng lầu, như hơi ấm tự nhiên xâm nhập vào căn phòng ảm đạm. Người con trai với đôi mắt sáng như ngọc lụa và nụ cười tươi rói như ánh dương sớm mai đã bước vào cuộc đời lạnh lẽo của Giselle mà không cần lời mời gọi.
Tình cảm dần chầm chậm nảy nở giữa hai tâm hồn cô đơn, nối liền họ như một sợi chỉ tơ hồng mong manh. Rensley không ngần ngại tỏ ra quan tâm và ân cần đối với Giselle, nhắc nhở nàng hãy để mình sống và cảm nhận hơn trong cuộc sống lạnh lẽo này.
Càng thân thiết với Rensley, Giselle càng hiểu rõ về dòng máu quái vật chảy trong mình. Sức mạnh khủng khiếp và cô đơn biến nàng thành một linh hồn cô độc trong thế giới tuyết trắng. Nhưng mỗi khi nhìn thấy nụ cười ấm áp của Rensley, trái tim băng giá trong ngực nàng dường như tan chảy.
Tuy nhiên, điều không may đã xảy ra khi bí mật về thân phận thật của Rensley dần được hé lộ. Sự thật cay đắng khiến cả hai tâm hồn phải đối mặt với những tình cảm rối ren, giữa tình yêu và trách nhiệm. Và khi ý chí phải chia xa khuất phủ lấy họ, liệu họ sẽ tìm ra hạnh phúc thực sự trong cõi đời lạnh lẽo này, hay chấp nhận lãng quên trong biển nguy khốn của quá khứ?