Trong căn phòng tối om của căn nhà nhỏ, Jae-hyuk ngồi dậy trên giường với il ớn bồi hồi, bộ phận Aspen của mình vừa giật mình sớm. Anh bắt đầu nhận ra rằng việc nuôi dạy con không hề dễ dàng như anh tưởng. Nhưng khi nhìn sang bên cạnh, Young-won vẫn đắc ý trấn an bên cạnh con gái, cười đùa và khiến bé cười toe toét.
"Anh ơi, chúng ta cần phải cho bé nghỉ ngơi, không thì tối nay cả hai sẽ mệt lắm đấy." Young-won trêu chọc Jae-hyuk, nhấn mạnh từng từ.
"Được, được, nhưng không phải vẫn còn... nó..." Jae-hyuk trưng ra sự bối rối khi nhìn về phía cũi em bé, nơi một bé gái bé xíu đang ngủ say sưa, mái tóc của bé lem nhem trên khuôn mặt nhỏ bé.
"Anh đừng lo, mỗi chúng ta đều phải trải qua một giai đoạn khó khăn ban đầu. Nhưng chúng ta sẽ vượt qua được mà." Young-won bày tỏ sự chắc chắn trong giọng điệu, vẻ mặt anh rạng ngời, khơi dậy lòng tin cho Jae-hyuk.
Hai người đàn ông đối diện nhau, mỗi người một tâm trạng, một trách nhiệm khác nhau. Nhưng từ những thách thức đó, họ bắt đầu hiểu và tôn trọng hơn những khác biệt của đối phương. Và qua từng ngày, tưởng chừng như chất lửa giữa họ dần dần bén chặt, tạo nên một nguồn năng lượng vững mạnh và ấm áp, biến căn phòng tối om thành một mái ấm đúng nghĩa. Có lẽ đây mới chính là điều đẹp đẽ nhất của cuộc sống - khi hai người xa lạ nhờ tình cờ mà tìm thấy nhau, tạo nên một gia đình đầy đủ và hạnh phúc.