Pil Hyeon-seo đẩy cánh cửa phòng mà Woo-yeon đang chạy vào một cách máu lạnh. Ánh mắt lạnh lùng và hơi thở dồn dập của anh làm tim cô đập loạn. "Ở đâu cũng không có chỗ trốn chạy đâu, Woo-yeon," anh nhấn mạnh, bộ mặt đầy quyền lực. Woo-yeon cố gắng kiềm chế sự hoảng loạn trong lòng, nhưng không thể chứa đựng nổi sự tức giận tràn trề.
"Anh làm gì vậy? Tôi không cần sự can thiệp của anh!" Woo-yeon gào lên với giọng nói đầy sức mạnh, ánh mắt đầy cam chịu. Hyeon-seo nhếch môi, ánh mắt cay nghiệt nhưng không thể che giấu được chút quan tâm ẩn sau đó. "Tôi cần cậu, không phải vì bất kỳ lý do nào khác ngoài việc cậu là một phần tôi," anh lạnh lùng tuyên bố.
Một làn sóng cảm xúc dâng trào trong tim của Woo-yeon: sự bực tức, sợ hãi, nhưng cũng có chút rung cảm lạ lùng. Cô không muốn phải nhận lời, nhưng sâu bên trong, có một phần tâm hồn nhỏ bé mong ước có ai đó hiểu mình. Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy phía sau lớp giá lạnh của Hyeon-seo.
Hai tâm hồn đối lập nhưng lại hướng về nhau dần dần biết đến nhau hơn, các vết thương trong lòng họ dần được làm lành bằng sự chân thành và đau khổ. Trớ trêu thay, cái ghép cặp "bất đắc dĩ" này lại khiến cho hai con người xa lạ tìm thấy sự hoàn chỉnh trong chính bản thân mình.